Ngày 11/07/2026, trong đại lễ 15 năm T.Kim Yoga tại Đồ Sơn (Hải Phòng), Học viện Yoga T.Kim Việt Nam và Học viện Feeling Yoga đặt bút ký kết hợp tác ba mảng: sự kiện Yoga cộng đồng, giải thi đấu Yoga và chương trình đào tạo Yoga. Nhìn từ ngoài, đó là cái bắt tay giữa hai thương hiệu. Nhìn từ bên trong, nó là điểm khép của một vòng tròn kéo dài ba năm — bắt đầu từ một chuyến xe từ Vinh về Hải Phòng, nơi một người cho đi mà chẳng hẹn ngày nhận lại.
Cái bắt tay đã khởi đi từ ba năm trước
Chị Phạm Thị Cúc — Giám đốc Học viện Feeling Yoga — bước lên sân khấu đại lễ. Phần lớn khán phòng nhìn thấy một nghi thức quen thuộc: hai thương hiệu Yoga lớn trao nhau văn bản, bắt tay, ống kính nháy liên hồi. Đại lễ hôm ấy quy tụ nhiều gương mặt của làng Yoga Việt Nam — trong đó có Chủ tịch Liên đoàn Yoga Việt Nam, và lễ ký kết với Feeling Yoga là một trong những khoảnh khắc được nhắc tới nhiều nhất.
Với anh Kim Ba — nhà đào tạo Yoga Đặng Kim Ba, chuyên gia Yoga phục hồi cơ xương khớp, Giám đốc Học viện T.Kim Yoga — khoảnh khắc ấy anh đã đợi suốt ba năm, dù chưa từng chủ đích ngồi đợi. Ba dòng chữ khô khan trên bản hợp tác — sự kiện Yoga cộng đồng, giải thi đấu Yoga, chương trình đào tạo Yoga — đứng sau nó là một câu chuyện đã chảy qua mấy mùa, giữa hai người từng chỉ là một người dạy kỹ năng và một người đi nhờ xe.
Anh Kim Ba kể lại chuyện này không phải để khoe một mối quan hệ đối tác đẹp. Anh kể cho những huấn luyện viên Yoga đang loay hoay dựng nghề. Kể về một thứ anh tin còn quý hơn kỹ thuật đứng lớp: cách một người cho đi, và cách món quà ấy tự tìm đường quay về — nếu được cho đúng cách.
Chuyến xe từ Vinh về Hải Phòng
Chuyện bắt đầu vào một ngày mùa thu, khi anh Kim Ba vào Vinh dạy một khoá đào tạo cho CLB Yoga Quỳnh Nga Vinh. Buổi đó anh không dạy động tác. Anh chia sẻ những thứ khó dạy hơn nhiều: kỹ năng tự tin khi đứng lớp, cách nói chuyện trước học viên, cách luyện giọng — đúng những thứ mà phần lớn huấn luyện viên học xong động tác rồi mới nhận ra mình còn thiếu.
“Rất nhiều huấn luyện viên giỏi chuyên môn nhưng đứng trước lớp lại run, nói không ra hơi, không dám nhìn thẳng học viên,” anh Kim Ba nói về lý do anh luôn dành thời gian cho những khoá tưởng như ngoài lề ấy. “Kỹ thuật động tác học vài buổi là được. Còn sự tự tin của người đứng lớp thì cần người khác chỉ cho, tự loay hoay rất lâu mới ra.”
Dạy xong, anh lên xe, một mình lái về Hải Phòng. Trên chuyến ấy có một người đi nhờ: chị Phạm Thị Cúc, khi đó là chủ nhiệm một CLB Yoga tại Thanh Hoá. Suốt đường dài, chị kể về một dự định đang ấp ủ — làm “Yoga Inside”, tập Yoga trên nền nhạc. Một ý tưởng còn nhỏ, còn mờ, kiểu ý tưởng mà nhiều huấn luyện viên từng có rồi để ngủ quên vì không biết bắt đầu từ đâu.
Anh Kim Ba nghe, và không gật cho qua. Chuyện chị Cúc kể chạm đúng một điều anh vẫn trăn trở: phần lớn các dòng Yoga phổ biến ở Việt Nam đều là dòng ngoại nhập, kéo theo cả một hệ quy tắc nhiều khi chẳng hợp với cơ thể, với nhịp sống, với cách người Việt cảm nhạc và cảm cuộc sống.
“Ngồi trên xe, tôi nghĩ tại sao mình cứ phải đi theo khuôn có sẵn của nước ngoài,” anh kể. “Người Việt có nhịp sống riêng, gu âm nhạc riêng, cách cảm riêng. Vậy tại sao không có một dòng Yoga sinh ra từ chính mảnh đất này?”
Ngay trên xe, một chữ bật ra trong đầu anh: FEELING — cảm nhận. Cảm nhận âm nhạc, cảm nhận cuộc sống, cảm nhận sự kết nối, cảm nhận từng chuyển động qua Yoga nhạc. Một cái tên ngắn. Nhưng đủ rộng để làm khung cho cả một dòng Yoga mới.
Đêm ngồi vẽ tấm logo không ai nhờ
Xe về tới Hải Phòng sau khoảng bốn tiếng lái liên tục. Với phần lớn mọi người, đó là lúc để ngả lưng. Anh Kim Ba thì ngồi vào bàn ngay trong đêm, tự tay thiết kế logo cho cái tên vừa nảy ra trên đường — hình một cô giáo thực hiện động tác Yoga Flow cùng quả bóng mềm, bên mặt nước. Vẽ xong, anh gửi tặng chị Cúc.
Không dừng ở tấm logo. Anh chia sẻ luôn cả một bức tranh phát triển đi kèm: quy chuẩn đào tạo, kỹ thuật giảng dạy, cách đào tạo giáo viên, cách tổ chức một giải thi đấu bài bản. Toàn những mảnh mà một người mới bắt đầu như chị Cúc lúc đó chưa hình dung hết là mình sẽ cần, và lẽ ra phải mất nhiều năm tự mày mò mới có. Không hợp đồng. Không điều kiện. Không một lời dặn “sau này nhớ trả ơn anh”.
“Hãy làm cho cả thế giới này mắc nợ mình,” anh Kim Ba nói về nguyên tắc đã đi theo anh nhiều năm trong nghề. “Cứ cho đi, cho đến mức người ta nợ mình, cho đến phát chán, rồi đừng đòi. Cho đi thì đừng để tâm họ có nhớ hay không. Nhưng ai giúp mình, dù chỉ một việc nhỏ, thì phải nhớ — nhớ từng từ một.”
Anh neo câu ấy vào một câu của thầy Năm mà anh vẫn giữ trong lòng: “Cho thì không nhớ; nhận thì không quên.” Với anh Kim Ba, đó là cách chọn sống trong một nghề mà nếu không cẩn thận, người ta rất dễ biến mọi mối quan hệ thành một phép tính lời lỗ. Cho đi thì buông ngay, không giữ trong đầu để tính công. Nhận điều gì từ ai thì khắc trong lòng, không để trôi.
Ba năm, một cái tên thành một thương hiệu
Chị Phạm Thị Cúc không để món quà đêm ấy nằm yên. Trong khoảng ba năm, chị hiện thực hoá gần như trọn vẹn bức tranh anh Kim Ba từng phác trên chuyến xe. Feeling Yoga từ một cái tên vừa được đặt trở thành một thương hiệu Yoga lớn, được Liên đoàn Yoga Việt Nam tin tưởng, tổ chức nhiều festival Yoga Flow khắp ba miền, và nay đang mở mạng lưới đối tác tại Hoa Kỳ.
Trong hành trình đó có một dấu mốc gắn với người Hải Phòng: sự kiện “Yoga Dẫn Lối Nét Đẹp Việt”, Feeling Yoga kết hợp cùng T.Kim Yoga tổ chức ngay tại Hải Phòng, quy tụ khoảng 200 người tham dự. Đó không phải lần đầu hai bên đứng chung một sân khấu. Cũng chẳng phải lần cuối.
“Nhìn Feeling lớn lên từng năm, tôi mừng còn hơn cả khi T.Kim của mình lớn,” anh Kim Ba nói. “Mỗi lần Feeling tổ chức được một sự kiện tốt, mỗi lần có thêm một giáo viên Feeling được đào tạo bài bản, là cả cái nghề Yoga Việt Nam tốt lên — chứ không riêng T.Kim hay riêng Feeling.”
Từ một chủ nhiệm CLB ở Thanh Hoá với một ý tưởng còn sơ khai trên chuyến xe khách, chị Phạm Thị Cúc nay là Giám đốc Học viện Feeling Yoga, một cái tên có sức ảnh hưởng trong cộng đồng Yoga trên nền nhạc tại Việt Nam.
Trở lại lễ ký kết: chiếc trống đồng đáp lại tấm logo
Vì thế, lễ ký kết ngày 11/07/2026 không phải một thủ tục. Ba mảng hợp tác — sự kiện Yoga cộng đồng, giải thi đấu Yoga, chương trình đào tạo Yoga — chỉ là phần tiếp nối tự nhiên của những gì hai bên đã làm với nhau suốt mấy năm, giờ mới đặt thành văn bản.
Tại đại lễ, Học viện Feeling Yoga mang tặng T.Kim một chiếc trống đồng, đặt trong hộp kính, khắc dòng “HỌC VIỆN FEELING YOGA kính tặng”. Chiếc trống được mang từ Thanh Hoá — vùng đất quê hương của trống đồng Đông Sơn. Ba năm trước, một tấm logo vẽ tay đi từ Hải Phòng vào Thanh Hoá. Lần này, một chiếc trống đồng đi từ Thanh Hoá ra Hải Phòng, theo chiều ngược lại.
Sự đi lại giữa hai học viện không đợi những dịp lớn như lễ ký kết. Feeling có sự kiện ở Thanh Hoá, anh Kim Ba thu xếp ra dự, ra tiếp sức. T.Kim có sự kiện ở Hải Phòng, người của Feeling cũng có mặt — dù phải chạy xe ba, bốn tiếng đồng hồ, dù chẳng ai đón đưa, chẳng cỗ bàn linh đình chờ sẵn.
“Thấy nhau phát triển là vui rồi,” anh Kim Ba nói. “Trong nghề Yoga, rất ít đơn vị lớn làm được điều đó cho nhau. Người ta hay sợ mất khách, sợ đối tác lớn hơn mình thì mình lép vế. Nhưng cứ ôm tâm lý đó, mình sẽ mãi làm một mình, đi một quãng ngắn rồi dừng.”
Cũng tại đại lễ, chị Cúc trực tiếp đạo diễn các tiết mục biểu diễn Yoga trên nền nhạc — chính là hình hài của “Yoga Inside” chị từng kể trên xe, nay đã lớn thành một phần trình diễn giữa một sự kiện quy mô của T.Kim Yoga. Người từng mang một ý tưởng còn dang dở lên chuyến xe đi nhờ, giờ đứng trên sân khấu của chính người đã tin vào ý tưởng đó.
Bài học cho người làm nghề Yoga
Với một huấn luyện viên Yoga, câu chuyện này chạm vào một nỗi sợ rất thật: sợ mất học viên vào tay đồng nghiệp, sợ chia sẻ bí quyết rồi bị người khác vượt mặt, sợ nâng đỡ một người rồi họ quay lưng. Anh Kim Ba không phủ nhận nỗi sợ đó. Nhưng cách anh chọn để xử nó thì ngược lại: chủ động dựng người khác lên.
“Tôi hay nuôi mối quan hệ từ khi người ta còn nhỏ, còn yếu, chưa có gì trong tay,” anh chia sẻ. “Lúc đó chưa ai đòi hỏi gì, cho đi cũng nhẹ nhàng. Rồi khi họ mạnh lên, tự khắc họ quay lại kéo mình đi cùng. Tôi giúp Feeling từ lúc còn là một CLB nhỏ ở Thanh Hoá, đến lúc họ mạnh như bây giờ.”
Cái đêm anh vẽ logo, chẳng có gì bảo đảm Feeling Yoga sẽ lớn như hôm nay. Chẳng có gì bảo đảm ba năm sau sẽ có một lễ ký kết, một chiếc trống đồng. Anh cho đi khi chị Cúc còn là một chủ nhiệm CLB nhỏ, khi ý tưởng còn chưa thành hình. Chính lúc người ta còn yếu mới là lúc một sự giúp đỡ thật sự có giá.
Nghề Yoga, như nhiều nghề dịch vụ sức khoẻ khác, có những đoạn chông chênh — có lúc người đồng hành rời đi, người làm nghề đứng lại một mình giữa thị trường mỗi năm một đông. Anh Kim Ba tin chính những mối quan hệ nuôi từ trước, bằng sự chân thành chứ không phải tính toán ngắn hạn, mới là thứ giữ một người trụ lại với nghề lâu dài.
Anh cũng giữ một nguyên tắc mà anh xem là bất di bất dịch: nói tốt về đồng nghiệp để cùng lên, tuyệt đối không bóc phốt, không dìm nhau xuống.
“Bóc phốt chỉ hút về một đám đông không trả phí, xem cho vui rồi thôi. Còn cái mất thì lớn hơn nhiều — mất luôn cả mạng lưới quan hệ mình gây dựng bao nhiêu năm. Tôi coi đó là cách tồi tệ nhất để tự đưa mình vào địa ngục,” anh nói thẳng.
Thay vào đó, anh chọn nói tốt về đồng nghiệp, giới thiệu học viên tới nơi phù hợp, chia sẻ ý tưởng thay vì giấu kín. Anh gọi đó là xây một hệ sinh thái nhiều điểm chạm. “Đi một mình đi nhanh, đi cùng nhau đi xa — câu đó ai cũng biết. Nhưng trên đất online, tôi nghĩ đi cùng nhau còn đi nhanh hơn,” anh Kim Ba nói.
“Một kênh của mình chỉ là một mũi tên. Còn một hệ sinh thái nhiều kênh, nhiều đối tác cùng bắn ra một lúc — đó là cả một trận mưa tên. Không đối thủ nào chống nổi một trận mưa tên, còn một mũi tên đơn lẻ thì rất dễ bị né.”
Với anh, thành công trong nghề không phải giành phần hơn từ tay người khác, mà là giúp người khác tiến lên cùng mình. Một cộng đồng chỉ bền khi những người trong đó tương hỗ nhau, chứ không giành giật từng miếng bánh nhỏ. Đó là bài học anh vẫn nhắc trong các buổi đào tạo huấn luyện viên.
Khi món quà quay về
Từ tấm logo vẽ tay đêm nào tới chiếc trống đồng trong hộp kính hôm nay, nếu được hỏi, anh Kim Ba sẽ không dùng chữ “trả ơn” cho mối quan hệ này. Cái đêm vẽ logo, anh đâu cho đi để chờ một lễ ký kết. Anh cho đi vì lúc đó một người đang cần, và anh có thứ để cho.
“Món quà đẹp nhất trong nghề, với tôi, không phải doanh thu hay số học viên,” anh Kim Ba nói khi nhìn chiếc trống đồng đặt trong không gian T.Kim sau lễ ký kết. “Mà là khi người mình từng nâng đỡ lúc họ còn yếu, giờ đã mạnh lên, tự quay về đứng cạnh mình.”
Chiếc trống đồng khắc dòng “Học viện Feeling Yoga kính tặng” giờ đã có một chỗ trong không gian của T.Kim Yoga. Với những huấn luyện viên đang tự hỏi làm sao xây một sự nghiệp bền, một thương hiệu có chỗ đứng, câu trả lời trong câu chuyện này không nằm ở kỹ thuật marketing hay chiến lược nội dung. Nó nằm ở cách người ta chọn đối xử với người khác khi họ còn chưa có gì để chứng minh — khi chưa ai biết chuyến đi này sẽ dẫn tới đâu.
Câu chuyện lễ ký kết T.Kim – Feeling Yoga cũng được Học viện ghi lại trong bản tin của Học viện T.Kim. Đặng Kim Ba — nhà đào tạo Yoga, sáng lập Học viện Yoga T.Kim Việt Nam, người trực tiếp đào tạo và cố vấn hơn 700 huấn luyện viên (Đặng Kim Ba là ai?) — vẫn kể lại chuyến xe từ Vinh không như một chiến tích, mà như một điều nhắc mình: có những chuyến xe tưởng chỉ để về nhà, mà lại chở theo một thứ sẽ quay lại tìm mình, rất lâu về sau.
Câu hỏi thường gặp
Lễ ký kết giữa Học viện Yoga T.Kim và Feeling Yoga diễn ra khi nào và hợp tác những gì?
Lễ ký kết diễn ra ngày 11/07/2026, trong khuôn khổ đại lễ 15 năm T.Kim Yoga tại Đồ Sơn, Hải Phòng. Hai bên hợp tác ba mảng: sự kiện Yoga cộng đồng, giải thi đấu Yoga và chương trình đào tạo Yoga.
Feeling Yoga là gì và ý tưởng ra đời thế nào?
Feeling Yoga là một dòng Yoga trên nền nhạc, lấy chữ “Feeling” (cảm nhận) làm tinh thần: cảm nhận âm nhạc, cuộc sống, sự kết nối và từng chuyển động. Ý tưởng khởi phát trên chuyến xe từ Vinh về Hải Phòng, khi anh Đặng Kim Ba gợi ý làm hẳn một dòng Yoga riêng dành cho người Việt và tự tay thiết kế logo tặng lại; nay Feeling Yoga do chị Phạm Thị Cúc điều hành.
Chị Phạm Thị Cúc là ai?
Chị Phạm Thị Cúc là Giám đốc Học viện Feeling Yoga. Trước đây chị là chủ nhiệm một CLB Yoga tại Thanh Hoá; chỉ sau khoảng ba năm, chị đã đưa Feeling Yoga thành một thương hiệu Yoga được biết đến rộng rãi, tổ chức nhiều festival Yoga Flow và mở mạng lưới đối tác tại Hoa Kỳ.
“Làm cho cả thế giới này mắc nợ mình” nghĩa là gì?
Theo anh Kim Ba, đó là cứ cho đi tới mức người khác “mắc nợ” mình rồi không đòi lại. Cho đi thì không để tâm người ta có nhớ hay không, nhưng ai giúp mình thì phải ghi nhớ từng từ một. Anh neo tinh thần đó vào câu của thầy Năm: “Cho thì không nhớ; nhận thì không quên.”
Trước lễ ký kết, T.Kim và Feeling đã đồng hành ra sao?
Hai bên nhiều lần hỗ trợ nhau: Feeling có sự kiện ở Thanh Hoá thì anh Kim Ba ra tiếp sức, T.Kim có sự kiện ở Hải Phòng thì người Feeling cũng đến, dù phải chạy xe ba, bốn tiếng. Trước đó họ từng cùng tổ chức sự kiện “Yoga Dẫn Lối Nét Đẹp Việt” tại Hải Phòng với khoảng 200 người tham dự.
Huấn luyện viên Yoga học được gì từ câu chuyện này?
Bài học lớn là nuôi dưỡng quan hệ nghề từ khi đồng nghiệp còn yếu, cho đi không tính toán, tuyệt đối không bóc phốt nhau. Sự nghiệp bền đến từ việc giúp người khác cùng tiến lên và xây một cộng đồng tương hỗ nhiều điểm chạm, thay vì đi một mình và giành giật từng phần nhỏ.




