Video YouTube đầu tiên quay tới 2 giờ sáng — hành trình lên Internet của Đặng Kim Ba

2 giờ sáng. Video đã render xong, thumbnail đã chọn, mọi thứ nằm sẵn trên màn hình chờ một cú nhấn. Tôi ngồi một mình trong căn phòng đã tắt bớt đèn, ngón tay đặt lên nút “Đăng” mà không dám nhấn. Nỗi sợ đêm đó không ai nhìn thấy. Nhưng chính nó là ranh giới quyết định tôi sẽ ở đâu sau 5 năm.

Đặng Kim Ba chân dung trầm tư nhìn màn hình trong không gian yên tĩnh về đêm

Vì sao tôi ngồi tới 2 giờ sáng mà không dám nhấn nút “Đăng”?

9 giờ tối, tôi tắt bớt đèn cho hình ảnh đỡ bẩn. Tôi dựng điện thoại lên, kiểm tra góc máy, hít thở, rồi bắt đầu quay.

Không có ê-kíp. Không có teleprompter. Chỉ có tôi, một chiếc giá đỡ điện thoại, và tấm thảm yoga trải sẵn trên sàn nhà.

Lúc đó là năm 2019. Tôi đã có gần 400 học viên ở Thuỷ Nguyên, đã đào tạo được lứa huấn luyện viên đầu tiên, đã đi qua cú sốc 2018 khi hàng chục huấn luyện viên trong hệ thống không còn nghe theo mình. Tôi biết mình dạy tốt. Tôi biết người ta cần những gì mình có. Nhưng đêm hôm đó, cái biết ấy không giúp được gì nhiều.

Năm giờ đồng hồ. Quay, xem lại, thấy không ổn, quay lại. Giọng run nhẹ. Tay chỉnh thảm mấy lần. Không phải vì động tác sai. Tôi từng là vận động viên Thái Cực Quyền, có huy chương vàng giải trẻ Wushu toàn quốc, cơ thể thuộc bài rồi. Cái run không nằm ở tay. Nó nằm ở chỗ khác.

2 giờ sáng. Video đã xong. File đã xuất. Thumbnail đã chọn. Tất cả nằm trên màn hình, chờ một cái nhấn.

Tôi không nhấn.

Tôi ngồi đó, nhìn màn hình. Nghĩ tới những đồng nghiệp đã nói thẳng vào mặt mình: “Lên mạng chia sẻ bài tập miễn phí thì còn ai tập với mày nữa.” Nghĩ tới câu bị gọi là “đi lùa gà”, “học đa cấp về dạy yoga”. Người trong nghề nói, không phải người ngoài đường.

Nỗi sợ của tôi không mơ hồ. Nó rất cụ thể. Sợ người ta xem xong rồi bình luận chê. Sợ đồng nghiệp thấy rồi cười. Sợ cái khuôn mặt không đẹp trai, giọng miền Bắc bình thường, không phong cách như mấy huấn luyện viên người Ấn Độ từng dạy cùng phòng tập ngày trước. Sợ tất cả những thứ đó bị phơi ra trước người lạ trên Internet.

Tôi ngồi với nỗi sợ đó cho đến khi trời sáng dần.

“Hành trình mới không phải ai cũng hiểu mình. Muốn kết quả mới, chắc chắn phải làm theo cách mới.”

Câu đó tôi nghe từ ông Phạm Thành Long, người thầy về kinh doanh mà tôi tình cờ gặp tại một sự kiện ở Hồng Kông. Ông đã lật ngược tư duy của tôi về tiền, về nghề, về việc đem giá trị ra thị trường. Câu đó giờ nằm trong đầu tôi. Nhưng 2 giờ sáng ngồi một mình trước màn hình, hiểu và dám lại là hai chuyện khác nhau.

Tôi nghĩ nhiều huấn luyện viên yoga đọc đến đây sẽ nhận ra cảm giác này. Không phải cảm giác thiếu kiến thức. Mà là cảm giác đứng ở rìa một việc gì đó lớn hơn mình từng làm, và bàn tay cứ dừng lại.

Đêm hôm đó tôi cuối cùng đã nhấn. Không phải vì hết sợ. Mà vì tôi quyết định làm trong khi vẫn còn sợ.

Chưa đầy một năm sau, tháng 5 năm 2020, những người hoàn toàn xa lạ từ khắp Việt Nam bắt đầu nhắn tin cho tôi. Họ không biết tôi là ai, chưa đến lớp tôi bao giờ. Họ chỉ tập theo video rồi nhắn: cảm ơn anh.

Đồng nghiệp bảo tôi “đi lùa gà”, vì sao tôi vẫn không dừng?

Tháng 9 năm 2019, tôi bắt đầu làm điều mà không ít người trong nghề cho là ngớ ngẩn: mang nguyên giáo án đang dạy trả tiền, đăng miễn phí lên mạng.

Không phải một bài. Không phải thử cho vui. Đó là một lựa chọn có tính toán, dù lúc ấy chính tôi cũng chưa chắc hoàn toàn nó đúng.

Phản ứng đến rất nhanh. Một đồng nghiệp nói thẳng: “Chia sẻ bài tập free thì ai còn tập với mình nữa. Đi lùa gà, học đa cấp vậy.” Câu nói không ác ý. Nhưng nó phản chiếu rõ một nỗi sợ rất thật, nỗi sợ mà phần lớn huấn luyện viên yoga thế hệ đó đều mang trong người.

Nỗi sợ ấy có tên: mất học viên.

Logic của nó nghe rất có lý. Mình dạy miễn phí, người ta tập ở nhà, người ta không cần đến lớp nữa. Doanh thu tụt. Uy tín bị loãng vì ai cũng xem được. Chuyên môn, thứ mình khổ công mài giũa bao nhiêu năm, bỗng thành thứ người ta xem rồi bỏ qua.

Tư duy đó không sai về mặt cảm xúc. Nhưng nó giữ người ở chỗ cũ.

Tôi đã ở trong cái vòng tròn đó đủ lâu để nhận ra một điều: khi một huấn luyện viên sợ chia sẻ kiến thức, họ đang vô tình thừa nhận rằng thứ duy nhất giữ học viên lại là thông tin. Không phải mối quan hệ. Không phải sự tin tưởng. Không phải trải nghiệm thật bên cạnh học viên. Mà nếu chỉ dựa vào thông tin để giữ người, thì thứ giữ đó mỏng lắm.

Người học yoga không đến lớp vì họ không biết tư thế. Họ đến vì họ cần ai đó đồng hành.

Tôi hiểu điều này từ những ngày đầu ở lớp học khu điều dưỡng Lê Lai, khi tôi nhận ra rằng duy trì một lớp không phải là dạy đúng động tác. Là tổ chức sinh nhật cho học viên. Là gọi điện hỏi thăm khi ai đó vắng mấy buổi. Là tạo ra không gian người ta muốn quay lại, không chỉ vì thể chất.

Vậy nên khi đồng nghiệp nói tôi “đi lùa gà”, tôi nghe. Tôi không tranh luận. Tôi chỉ tiếp tục làm.

Điều khiến tôi không dừng lại không phải vì tôi dũng cảm phi thường. Mà vì tôi đã tận mắt thấy giới hạn của cách cũ. Cú sốc cuối 2018, khi hệ thống gần 40 huấn luyện viên sụp đổ không phải vì thiếu chuyên môn mà vì thiếu văn hoá, thiếu kết nối người, đã dạy tôi một bài rất đau: quy mô không tự nhiên mà bền. Thứ bền là ảnh hưởng thật sự lên con người thật sự.

Đăng bài miễn phí lên mạng, với tôi, là bắt đầu xây ảnh hưởng theo cách đó. Không giam giữ kiến thức. Không tạo ra sự khan hiếm giả tạo. Mà mở ra để người cần thật sự tìm đến. Các đồng nghiệp tiếp tục giữ giáo án như tài sản bí mật. Còn tôi thì ngồi quay video từ chín giờ tối.

Tháng 5/2020: người lạ khắp nơi nhắn tin cảm ơn

Không phải triệu lượt xem. Không phải một con số nào trên màn hình thống kê. Điều khiến tôi biết mình đã đi đúng hướng là một tin nhắn, từ một người tôi chưa từng gặp, ở một tỉnh tôi chưa từng đặt chân đến.

“Em cảm ơn anh. Em tập theo video của anh mấy tháng nay. Lưng em đỡ nhiều lắm.”

Rồi thêm một tin nữa. Và thêm nữa. Tháng 5/2020, những tin nhắn như vậy bắt đầu về, lẻ tẻ nhưng đều đặn. Người ở Đà Nẵng. Người ở Cần Thơ. Người ở một huyện miền núi mà tôi đoán mãi không ra nằm ở tỉnh nào.

Khoảng tám tháng trước đó tôi mới dám đăng video đầu tiên, sau nhiều giờ ngồi nhìn nút “Đăng” mà không bấm. Bắt đầu quay từ chín giờ tối, đến hai giờ sáng mới dám đăng. Không phải vì thiếu nội dung. Mà vì sợ. Sợ đồng nghiệp nhìn vào cười. Sợ học viên đang tập trực tiếp với mình nghĩ rằng chia sẻ free rồi thì còn ai cần mình nữa.

Những nỗi sợ đó không biến mất. Tôi đăng trong khi chúng vẫn còn nguyên ở đó.

Đặng Kim Ba diễn thuyết chia sẻ kinh nghiệm xây dựng thương hiệu cá nhân cho huấn luyện viên Yoga trên sân khấu sự kiện

Tôi không bắt đầu từ một chiến lược nội dung bài bản. Tôi bắt đầu từ việc quay lại đúng những gì mình đang dạy hằng ngày: giáo án đang dùng cho học viên thật, bài tập đang hướng dẫn trong lớp thật. Không có concept mới. Không có format sáng tạo. Chỉ là một câu hỏi rất đơn giản: thứ này đang giúp người tập ở Hải Phòng, có thể nó giúp được người ở chỗ khác không?

Rồi đến lần đầu tiên tôi bán được một bộ video. Ba trăm nghìn đồng.

Người mua là người lạ. Người không hề biết tôi là ai trước khi tìm thấy video trên YouTube. Người chưa từng bước vào bất kỳ phòng tập nào của tôi. Nhưng họ xem, thấy giá trị, và trả tiền. Ba trăm nghìn, ít hơn nhiều so với một buổi học trực tiếp. Nhưng đó là tiền từ Internet, từ một người tôi chưa gặp, từ nội dung tôi tạo ra một lần rồi để đó. Tôi ngồi nhìn thông báo chuyển khoản một lúc lâu.

Rồi Covid ập đến. Tháng 3/2020, các phòng tập đóng cửa. Những huấn luyện viên chưa có gì trên mạng phải bắt đầu từ con số không: tạo tài khoản, học quay video, học livestream, học cách giữ học viên qua màn hình. Tôi không phải học lại từ đầu. Tôi đã có tám tháng thử sai trước đó. Đã có kênh đang chạy. Đã có học viên online đang theo dõi.

Không phải vì tôi giỏi dự đoán đại dịch. Mà vì tôi đã bắt đầu sớm hơn, khi chưa cần thiết, khi chưa ai ép, khi còn đang bị người xung quanh hỏi “lên mạng làm gì cho mệt”.

Bài học không nằm ở chỗ tôi đã chuẩn bị đúng. Bài học nằm ở chỗ tôi đã bắt đầu, dù chưa sẵn sàng, dù video chưa đẹp, dù sợ bị cười. Những tin nhắn cảm ơn từ người lạ tháng 5/2020 không xác nhận tôi giỏi hơn ai. Chúng xác nhận một điều đơn giản hơn nhiều: chuyên môn tôi đang có, dù chưa hoàn hảo, đang giúp được người thật ở ngoài kia. Không cần hoàn hảo. Cần bắt đầu.

Từ lớp học phải mời bạn uống nước mía đến 1 triệu người theo dõi

Trước khi có 1 triệu người theo dõi trên YouTube, tôi từng đứng trong một hội trường uỷ ban nhân dân phường Kênh Dương, nhờ bạn bè đến ngồi cho đỡ trống, rồi cuối buổi mời họ uống nước mía coi như trả công “chim mồi”. Không ai biết điều đó. Nhưng tôi nhớ.

Lớp đầu tiên ấy tôi nhắm vào sinh viên Đại học Hàng Hải và Đại học Dân lập Hải Phòng. Tôi tự biết mình không đẹp trai, không cao to, không có thứ duyên thu hút khiến người trẻ ngước nhìn. Vài tháng sau, lớp đóng cửa. Không phải vì tôi dạy dở, mà vì tôi thiếu kinh nghiệm giữ người. Chuyên môn là cái sàn. Nhưng lúc đó tôi chưa biết cái trần nằm ở đâu.

Tôi chuyển ngách. Sang khu điều dưỡng Lê Lai, dạy người lớn tuổi và trung niên. Nền Thái Cực Quyền ngày xưa, khi thầy sư phụ hay giao tôi hướng dẫn các cụ, giờ trở thành lợi thế thật sự. Lớp lên gần 80 học viên. Và ở đó tôi nhận ra điều không trường lớp nào dạy: duy trì một lớp học không phải chuyện kỹ thuật. Là chuyện chăm sóc. Tổ chức sinh nhật. Nhớ tên từng người. Kết nối học viên với nhau đến mức chính họ trở thành người tuyển sinh thay tôi.

Rồi đến Thuỷ Nguyên. Người ta đổ vào nội thành, tôi đi ngược ra ngoại thành, mở lớp ở trung tâm Bắc Mật. Chưa đầy ba tháng, gần 400 học viên. Đủ lực để tổ chức sự kiện quốc tế hàng trăm người, mà học viên của tôi chiếm gần nửa hội trường. Đó là đỉnh cao ngay trước cú ngã.

Cuối 2018, hệ thống gần 40 huấn luyện viên tôi xây dựng bắt đầu rạn nứt. Mô hình khi ấy là tôi nhận hợp đồng rồi giao lại, ăn phần chênh lệch. Khi con người đông lên mà thiếu văn hoá, thiếu quy chế, hàng chục huấn luyện viên không còn đồng hành. Tôi đứng giữa thứ mình đã gầy dựng, nhìn nó đổ vỡ từng mảng.

“Mình đã nỗ lực hết mình rồi nhưng không biết là mình có điều gì sai mà tại sao mọi người không được như xưa.”

Tôi chọn buông. Không cố giữ. Trả lại cho anh em quyền chủ động hợp đồng, rồi quay vào đầu tư cho chính mình. Đi học phát triển bản thân. Đi gặp những người đang làm được điều mình chưa làm được.

Đó không phải thất bại. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu rằng quy mô không đến từ việc giữ chặt, mà từ việc xây được thứ tự đứng vững khi mình buông tay. Internet đến sau tất cả những điều đó. Không phải bước đầu tiên. Là bước đúng lúc, của một người đã vấp đủ nhiều để biết mình thật sự muốn xây cái gì.

1 triệu người đăng ký nói lên điều gì, và không nói lên điều gì?

Đặng Kim Ba bên nút vàng và nút bạc YouTube, cột mốc 1 triệu subscribers HLV yoga đầu tiên Việt Nam

Năm 2024, nút vàng YouTube gõ cửa Học viện Yoga T.Kim Việt Nam. Một tấm plaque bằng kim loại, ghi nhận kênh “Đặng Kim Ba Yoga Phục Hồi” đã chạm mốc 1 triệu người đăng ký. Tôi trở thành huấn luyện viên yoga đầu tiên ở Việt Nam đạt con số đó.

Nhưng tôi, người từng quay video đến 2 giờ sáng vì sợ bị chê cười, không muốn đứng trước nút vàng để nói về nút vàng. Tôi muốn nói về khoảng 11.000 học viên.

Đó là những người lần đầu tiên biết đến yoga qua một bộ video miễn phí. Người ở Đà Lạt, người ở Cần Thơ, người ở một huyện miền núi không có phòng tập nào trong vòng 50 km. Họ trải thảm ra phòng khách, bật điện thoại, tập theo một người đàn ông mặc áo đen giải thích từng hơi thở như đang ngồi nói chuyện với họ, không phải biểu diễn trước camera. Con số 11.000 không phải số đăng ký khoá học. Đó là số người đã đi qua các bộ video, học, tập, thay đổi thói quen, mà phần lớn trong số họ tôi chưa một lần gặp mặt.

Rồi có thêm 1.500 người nữa. Mỗi ngày. Hơn 40 khung giờ Zoom mở song song từ sáng đến tối, cùng các huấn luyện viên trong hệ thống T.Kim. Có buổi 5h30 sáng, có buổi trưa cho người bận con nhỏ, có buổi tối cho người tan ca muộn. Mô hình này không xuất hiện vì tôi ngồi phòng máy lạnh nghĩ ra một chiến lược hay. Nó xuất hiện vì Covid ập đến năm 2020, và người duy nhất đã chuẩn bị online từ trước lại chính là người từng bị đồng nghiệp chê “đi lùa gà trên mạng”.

Tôi kể điều đó không phải để tự hào. Tôi kể như một người quan sát thấy một quy luật: sự chuẩn bị thường bị gọi là kỳ lạ, cho đến khi nó trở thành điều hiển nhiên.

Nhưng con số tôi dừng lại lâu nhất không phải 1 triệu, không phải 11.000, cũng không phải 1.500. Là gần 200.

Gần 200 huấn luyện viên đã đi qua ba khoá “Yoga Bản Đồ Thành Công”, từ K1 đến K3. Đó không phải khoá học kỹ thuật động tác. Đó là khoá dành cho huấn luyện viên muốn xây thương hiệu cá nhân, muốn thoát khỏi cái vòng lặp: dạy nhiều, kiếm ít, không ai biết đến mình ngoài học viên quen. Trong số gần 200 người đó, nhiều người đã trở thành gương mặt có ảnh hưởng trong cộng đồng yoga vùng của họ. Có người dạy online với vài trăm học viên ổn định. Có người mở học viện riêng. Có người trở thành cái tên mà học viên ở tỉnh khác tìm đến vì danh tiếng lan đi trên mạng.

“Hành trình mới không phải ai cũng hiểu mình. Muốn kết quả mới, chắc chắn phải làm theo cách mới.”

Câu này tôi nói sau những năm bị chê. Nhưng tôi không giữ bài học đó cho riêng mình. Tôi đưa nó vào từng buổi đào tạo, để những huấn luyện viên đang bị chê, đang bị hoài nghi, đang ngồi một mình trước camera lúc 11 giờ đêm và chưa dám bấm đăng, nghe thấy rằng họ không kỳ lạ. Họ chỉ đang đi trước một bước.

Nút vàng YouTube là bằng chứng, một thứ bằng chứng có thể cầm, chụp ảnh, treo lên tường. Nhưng tôi hiểu rõ hơn ai hết rằng nút vàng không đo được buổi sáng một người phụ nữ 55 tuổi ở Hải Phòng thấy lưng dễ chịu hơn sau ba tháng theo video. Không đo được buổi chiều một huấn luyện viên trẻ ở Bình Dương lần đầu kiếm được tiền từ khoá học online do chính mình thiết kế. Không đo được đêm một người không có phòng tập nào gần nhà nhưng vẫn không bỏ lớp, vì khung giờ Zoom 9 giờ tối vẫn còn đó, chờ họ.

Con số 1 triệu là cột mốc. Nhưng 11.000 học viên qua video, 1.500 người tập Zoom mỗi ngày, gần 200 huấn luyện viên đang đứng vững trên thương hiệu của chính họ, đó mới là thứ tôi đặt lên bàn khi ai đó hỏi tôi đã làm được gì. Vì với người đặt yêu thương trước danh vọng trong thứ tự ưu tiên sống, tác động lên con người không bao giờ là phần phụ của sự nghiệp. Nó là phần chính. Luôn là vậy.

Vì sao chuyên môn chỉ là cái sàn, còn hiểu người mới là cái trần?

Những năm đầu đứng lớp, tôi hay tự hỏi tại sao có những huấn luyện viên không giỏi kỹ thuật bằng mình mà học viên lại yêu quý họ hơn. Câu hỏi đó không có trong sách giáo khoa yoga nào.

Để tìm câu trả lời, tôi làm một việc hơi khác người: chủ động đăng ký tập ở nhiều phòng tập khác, không phải để lấy chứng chỉ, mà để quan sát. Quan sát cách người ta nói chuyện với học viên trước giờ học. Cách người ta nhớ tên từng người. Cách một buổi tập kết thúc mà không ai muốn về.

Tôi rút ra một kết luận thẳng thắn: lợi thế kỹ thuật là thứ dễ có nhất và ít giá trị nhất trong nghề này. Kỹ thuật, theo cách tôi nhìn, chỉ là cái sàn. Ai muốn đứng vào nghề đều phải có. Nhưng cái sàn không giữ được ai ở lại.

Bằng chứng không đến từ lý thuyết. Nó đến từ khu điều dưỡng Lê Lai. Khi tôi chuyển sang dạy người lớn tuổi và trung niên ở đó, lớp nhanh chóng lên gần 80 học viên. Con số ấy không đến vì tôi thị phạm đẹp hơn ai. Nó đến vì tôi nhớ sinh nhật từng người. Vì tôi biết ai đang đau khớp gối, ai vừa có cháu ngoại, ai đang buồn chuyện con cái. Học viên không chỉ đến để tập. Họ đến vì thấy mình thuộc về nơi đó.

“Duy trì lớp không chỉ là dạy động tác. Phải chăm sóc, tổ chức sinh nhật, kết nối học viên. Chính học viên mới là người lan toả tuyển sinh.”

Tuyển sinh không cần tờ rơi. Chính những học viên khu điều dưỡng ấy kéo người thân, hàng xóm, bạn bè đến. Họ không nói “anh dạy đúng tư thế lắm”. Họ nói “ở đó vui lắm, người ta nhớ mình lắm”.

Tôi hiểu ra rằng người ta chọn ở lại một lớp học vì cảm giác, không phải vì góc độ thực hiện động tác đúng hay sai mấy độ. Chuyên môn là điều kiện cần. Nhưng điều kiện đủ để giữ người lại là thứ không nằm trong bất kỳ giáo trình 200 giờ nào.

Khi tôi bắt đầu quay video YouTube, camera chỉ ghi lại được kỹ thuật. Hướng dẫn từng động tác, từng nhịp thở, từng cách điều chỉnh cột sống. Nhưng người xem ở lại kênh, rồi nhắn tin cảm ơn, rồi đăng ký học online, rồi trở thành cộng đồng, không phải vì video của tôi chuẩn kỹ thuật hơn kênh khác. Họ ở lại vì cảm nhận được sự thật.

Một huấn luyện viên đang dạy vì yêu nghề hay đang biểu diễn để lấy lượt xem, người xem nhận ra điều đó nhanh hơn mình nghĩ. Không cần 10 phút. Đôi khi chỉ 30 giây đầu tiên của một video. Tôi không cố tạo dáng trước camera. Tôi nói thật những gì mình biết, theo đúng cách vẫn nói với học viên trong phòng tập. Và chính sự thật đó, không pha chế, mới là thứ giữ người ở lại màn hình.

Chuyên môn là cái sàn. Không có nó, bạn không đứng được. Nhưng cái sàn không phải cái trần. Cái trần của nghề huấn luyện viên yoga, thứ quyết định bạn đi được đến đâu, là khả năng hiểu người ngồi trước mặt mình đang cần gì thật sự. Không phải cần tư thế nào. Mà cần được nhìn thấy. Cần cảm giác mình không tập một mình.

Lên online rồi, làm sao chạm đúng nỗi lòng người xem?

Có một khoảng cách ít người nói tới: lên được Internet là một chuyện, giữ được người xem ở lại là chuyện khác. Một huấn luyện viên có thể quay video kỹ thuật chuẩn, dựng đẹp, đăng đều, nhưng nếu không nói trúng điều học viên đang nghĩ trong đầu, họ lướt qua sau vài giây. Thứ giữ người không phải độ nét của hình. Là cảm giác “anh này hiểu mình”.

Đó cũng là điều tôi mất nhiều năm trong phòng tập mới gom được: đọc được nỗi lo thật của người tập, trả lời đúng thắc mắc họ ngại hỏi, nói trúng cái họ đang sợ. Những kinh nghiệm đó tôi gói lại thành “Cẩm nang Thấu Hiểu Tâm Lý Người Tập Yoga”, kho kinh nghiệm nhiều năm giúp huấn luyện viên tự tin đọc vị và trả lời thắc mắc học viên, tăng sức thu hút và uy tín khi giảng dạy, tăng niềm tin khi tư vấn lớp.

Cẩm nang Thấu Hiểu Tâm Lý Người Tập Yoga của Đặng Kim Ba

🎁 Nhận báu vật · Đọc ngay →

Nếu bạn đang ngồi nhìn nút “Đăng” mà chưa dám nhấn

Nếu bạn đọc đến đây và nhận ra mình đang ngồi đúng chỗ tôi từng ngồi, màn hình sáng, video đã render xong, tay đặt gần chuột nhưng chưa bấm, thì tôi sẽ không nói với bạn “hãy can đảm lên” hay “hãy vượt qua nỗi sợ”. Những câu đó nghe quen tai rồi. Quen đến mức trơn tuột.

Tôi chưa bao giờ đứng trên sân khấu nói mình dũng cảm. Tôi chỉ kể rằng mình sợ, rồi bấm. Sợ lần sau ít hơn lần trước một chút. Rồi video thứ hai ra. Rồi thứ mười. Rồi người lạ nhắn cảm ơn lúc tôi không chờ.

Chuyên môn, những năm học kỹ thuật, những buổi tập khuya để hiểu từng nhóm cơ, đó là cái sàn. Không có nó thì không đứng được. Nhưng cái sàn không phải cái trần. Thứ đưa một huấn luyện viên từ “biết nghề” lên “được nhớ” là thứ khác: khả năng chạm đến một con người cụ thể, đúng lúc họ cần, qua bất kỳ màn hình nào họ đang cầm trên tay.

Video đầu tiên của bạn đang chờ ở đâu? Trong điện thoại? Trong ổ cứng? Hay còn trong đầu, chưa kịp quay vì chờ đến lúc “sẵn sàng hơn”? Đêm hai giờ sáng đó, tôi không chờ thêm. Tôi bấm trong khi vẫn còn run, và cả một hành trình bắt đầu từ chính cú nhấn đó.

Nếu bạn muốn nói chuyện, về hành trình lên Internet, về việc xây thương hiệu cá nhân, về những gì tôi đã đi qua và đang chia sẻ lại qua các khoá đào tạo huấn luyện viên, cánh cửa ở đây: hotline 0329 524 868, hoặc ghé kimbayoga.com. Không phải lời mời chào. Chỉ là một chỗ để gõ cửa, nếu bạn cần.

Câu hỏi thường gặp

Đặng Kim Ba bắt đầu làm YouTube từ khi nào và đạt 1 triệu subscribers năm nào?

Tôi bắt đầu đăng video YouTube vào khoảng tháng 9/2019 và đạt 1 triệu người đăng ký vào năm 2024, trở thành huấn luyện viên yoga đầu tiên tại Việt Nam đạt mốc này. Kênh hiện mang tên “Đặng Kim Ba Yoga Phục Hồi”.

Vì sao Đặng Kim Ba chia sẻ bài tập yoga miễn phí dù bị đồng nghiệp phản đối?

Tôi tin rằng muốn có kết quả mới thì phải làm theo cách mới. Dù bị cho là “lùa gà” hay sẽ mất học viên vì dạy miễn phí, tôi vẫn kiên trì. Đến tháng 5/2020, người lạ khắp nơi bắt đầu nhắn tin cảm ơn, xác nhận hướng đi đó là đúng.

HLV yoga muốn phát triển online nên bắt đầu từ đâu?

Theo kinh nghiệm của tôi, không cần chờ hoàn hảo. Video đầu tiên của tôi quay từ 9 giờ tối đến 2 giờ sáng mới dám đăng, đơn giản và run sợ. Điều quan trọng nhất là bắt đầu, vì Internet không chờ ai chuẩn bị xong. Bạn có thể tham khảo thêm tại kimbayoga.com hoặc liên hệ 0329 524 868.

Học viện Yoga T.Kim Việt Nam của Đặng Kim Ba đào tạo những gì?

Học viện đào tạo huấn luyện viên Yoga chương trình 200h và 500h, cùng các khoá chuyên sâu như “Yoga Bản Đồ Thành Công”, chương trình giúp huấn luyện viên xây thương hiệu cá nhân và phát triển online. Đến nay đã có hơn 700 huấn luyện viên được đào tạo và cố vấn trên toàn quốc.

Điều gì giúp Đặng Kim Ba giữ học viên và phát triển lớp học từ những năm đầu?

Tôi nhận ra rằng kỹ thuật động tác chỉ là điểm khởi đầu. Điều giữ học viên ở lại là sự chăm sóc thật: nhớ sinh nhật, kết nối cộng đồng, tạo cảm giác thuộc về. Chính học viên mới trở thành người lan toả tuyển sinh hiệu quả nhất, không phải quảng cáo.

✍️ Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Các trường bắt buộc đánh dấu *.

Lên đầu trang